Mọc chiếc răng nanh, cô bé có sở thích ăn thịt sống chuột, cóc

Khám phá : Nhìn con “ăn tươi nuốt sống” chuột, gà, cóc bố mẹ không nhẫn tâm nhìn nên đã phải xích em dưới cột nhà. Mẹ Hằng đau lòng, nghẹn ngào khi nhìn đứa con thơ tội nghiệp …

Từ lúc lọt lòng mẹ đã có biểu hiện bất thường

“Ma cà rồng” là cái tên mà người ta đặt cho Hằng không phải vì sở thích ăn thịt sống sau này của em. Mà ngay từ khi mới sinh ra, ở hàm trên của bé lại mọc ra 2 chiếc răng nanh mọc ngược, nhọn hoắt. Mỗi ngày Hằng lớn lên là 2 chiếc răng kỳ lạ lại càng dài ra, thậm chí, chúng còn đâm thủng lớp da môi của em và chồi ra phía ngoài.

Ngày ấy, những đứa trẻ trong làng và những người ác khẩu thường gọi là “ma cà rồng”. Thấy bạn bè gọi con như vậy chị Hằng lại nuốt nước mắt nghẹn ngào

Năm 2005, chị Thúy kết hôn với anh Lưu Huy Dũng người cùng xã. Tuy nhiên, do gia cảnh hai bên đều khó khăn, nên hai anh chị phải ra ở riêng trong một túp lều lụp xụp và chăm lo cho 14 thước ruộng. Cưới nhau được vài tháng thì gia đình nhỏ của anh chị có tin vui. Lần đâu đi siêu âm, bác sĩ nói chị Thúy mang thai sinh đôi.

Hồi đó nghe bác sĩ nói thế tôi vừa mừng vừa lo. Một lúc đẻ được hai đứa con ai chả thích nhưng vợ chồng trẻ lại nghèo nữa, biết lấy gì cho chúng ăn sau này nên tôi cũng lo lắm. Biết tôi suy nghĩ nhiều nên chồng tôi vẫn thường động viên. Anh ấy bảo “trời sinh voi sinh cỏ”, rau cháo cũng thành người. Ngày tôi vượt cạn, hai đứa con tôi một trai một gái nhưng chỉ nặng chưa đầy 3 cân. Sức khỏe yếu lắm!” – chị Thúy kể lại.

Vì 2 đứa bé quá nhẹ cân, nên sức khỏe của cả 2 đều rất yếu. Riêng đứa bé gái là Hằng khi sinh ra lại không hề cất tiếng khóc chào đời, cũng không đòi bú mẹ như những đứa trẻ bình thường khác. Thấy con có dấu hiệu lạ thường, hai vợ chồng hết sức lo lắng. Rồi khi Hằng lên 1 tuổi, bé lại mọc ra 2 chiếc răng nanh nhọn, dài, mọc ngược hất lên trên. Cái răng đó cứ mọc dài dần rồi đâm cả vào môi trên của cháu, xuyên ra ngoài. Mình là bố mẹ nhìn thấy đau lòng lắm chứ người ngoài nhìn thấy ai cũng sợ. Người ta ác khẩu nên đã gọi con bé là “ma cà rồng”. Vợ chồng tôi xót xa lắm” – Anh Dũng chia sẻ.

Vợ chồng chị Thúy thường phải xích bé vào cột nhà
Vợ chồng chị Thúy thường phải xích bé vào cột nhà

Sinh ra đã thiếu cân, suy dinh dưỡng, nên ngay từ nhỏ Hằng đã hay ốm đau. Khi bé gần 2 tuổi, trong một lần đang cho con ăn, thì anh Dũng hoảng hốt khi thấy bé có những biểu hiện lạ, đột nhiên cháu lăn đùng ra đất, chân tay co quắp lại, toàn thân tím tái, rồi bắt đầu co giật lên từng cơn liên hồi. Nhìn thấy con như vậy, anh Dũng hô hoán mọi người tới giúp.

Rồi 2 anh chị lại phải đi vay tiền, vay vàng đưa con xuống Bệnh viện Nhi Thanh Hóa điều trị. Sau 3 ngày 3 đêm được các bác sỹ tận tình cứu chữa, cuối cùng cháu cũng qua cơn nguy kịch. Sau lần đó, thỉnh thoảng Hằng lại bị những cơn co giật hành hạ.

Gia đình đã khó khăn lại thêm con bị bệnh
Gia đình đã khó khăn lại thêm con bị bệnh

Kể từ lần đó, cuộc sống gia đình chị Thúy không có lấy một ngày bình yên. Khi em trai đã đến tuổi cắp sách đến trường thì Hằng mới chập chững biết đi. Đến năm 8 tuổi, đứa em sinh đôi đi học lớp 2, vậy mà Hằng thì không biết cất một tiếng gọi “mẹ”. Khi đói em chẳng biết đòi ăn, cho ăn thì chẳng biết lúc nào no. Quần áo bố mẹ mặc lên người cho đủ ấm thì bé lại cho miệng nhai ngấu nghiến, xé tả tơi.

Có lần bác hàng xóm đến chơi, thấy trời lạnh mà Hằng lại không có quần áo mặc nên bác vội chạy về nhà lấy bộ quần áo cũ của cháu mình sang rồi giục tôi mặc cho cháu đỡ lạnh. Mặc xong cho cháu, tôi quay ra rót nước mời khách nên không để ý, lúc quay lại đã thấy con “trần như nhộng”, miệng thì nhai nhồm nhoàm, dưới nền nhà thì quần áo tả tơi. Chứng kiến cảnh đó, bác hàng xóm chỉ biết đứng lắc đầu” – anh Dũng buồn rầu kể.

Sở thích đáng sợ và cuộc sống trong xiềng xích

Thấy con như vậy, vợ chồng chị Thúy cực chẳng đã phải buộc con bằng xích sắt dưới chân cột nhà. Gọi là nhà cho oai, chứ thực sự nơi mà gia đình anh Dũng đang ở giống với một túp lều hơn. Nền nhà không phải bằng gạch hoa, cũng chẳng phải gạch lát mà là đất lổn nhổn. Bốn bức tường được chát bằng bùn trộn với rơm. Cửa ra vào được che bằng tấm nứa. Trong ngôi nhà ấy chả có gì đáng giá ngoài chiếc tivi 14 inch cũ rích được một người tốt bụng nào đó cho.

Chị Thúy tâm sự rằng, nếu không xích Hằng thì vợ chồng chị không sao kiểm soát nổi con. Nếu cứ ở nhà mà canh con thì lấy ai là người lo kinh tế để duy trì cuộc sống gia đình vốn nghèo tơi tả này. Cả hai vợ chồng anh Dũng và chị Thúy chả có việc gì ngoài vài sào ruộng. Cứ xong mùa, anh Dũng lại phải để vợ con ở nhà và ra Hà Nội kiếm thêm việc làm. Ai thuê gì làm nấy, anh Dũng không được phép chọn lựa. Anh Dũng bảo: “Tôi làm tất cả miễn sao nuôi được vợ con. Thế nhưng chưa ráo mồ hôi đã hết tiền vì con bé Hằng nhà tôi hay phải đi bệnh viện lắm. Tiền dành dụm cũng chả đủ đâu lại phải chạy vạy khắp nơi”.

Dù chiếc răng nhọn đã nhổ đi nhưng bệnh tình của cháu thì vẫn vậy !!!
Dù chiếc răng nhọn đã nhổ đi nhưng bệnh tình của cháu thì vẫn vậy !!!

Nhiều khi nhìn con quanh quẩn bên sợi dây xích dưới chân cột nhà, chị Thúy không sao cầm lòng được. Mỗi lần như thế chị đều khóc. Chị khóc thương cho con, khóc thương cả cho mình và cho chồng. Nhiều lần chị ngẩng mặt lên trời than rằng: “Sao cũng cùng là kiếp người mà ông trời lại đày đọa con chị nhẫn tâm đến thế? Ông để nó sinh ra là người mà lại không cho nó cuộc sống của một con người?”.

Đã nhiều lần chị Thúy cởi dây xích ra cho con và hy vọng nó đừng làm điều gì nguy hiểm. Thế nhưng mỗi lần thương con là mỗi lần chị Thúy lại phải hứng chịu hậu quả. Lúc thì cô bé Hằng lao ra đường, suýt bị ôtô đâm, lúc lại ngã xuống ao may nhờ có người nhìn thấy nên vớt lên kịp.

Đau lòng hơn là những lần chị phải chứng kiến cảnh tượng con ăn thịt sống. Chị Thúy vừa khóc vừa kể lại: “Có lần tôi ra vườn hái rau thì nghe tiếng gà kêu quang quác. Tôi vội vã chạy vào xem có chuyện gì thì đã thấy con gái vặt cái đùi gà bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến. Nhìn thấy con như thế tôi vừa bủn rủn, vừa đau lòng lắm. Tôi chạy lại ôm nó vào lòng mà nước mắt cứ rơi lã chã. Nếu không xích con, nó sẽ lại đi rình bắt chuột, bắt cóc và bắt gà để ăn. Có người mẹ nào nhìn con bắt được con chuột rồi bỏ vào mồm nhai ngon lành mà không đứt từng khúc.”

Cũng đã nhiều lần chị Thúy mang con đến trường mầm non, với hi vọng, khi con ở bên cạnh những đứa trẻ đồng trang lứa khác, nó sẽ tiến triển và lớn lên bình thường như những đứa bé khác. Nhưng những cơn co giật liên hồi vẫn luôn hành hạ cô bé tội nghiệp, khiến không ít lần chị Thúy phải đón con về sớm. Do không ý thức được hành vi của mình nên Hằng cấu, cào, thậm chí cắn các bạn khiến nhà trường không dám nhận em.

Nhìn thấy cánh tay anh rớm máu chúng tôi hỏi anh sao không băng bó, anh cho biết đó là vết cắn trong lúc Hằng ngủ say. “Khi cháu cắn, tôi và vợ chỉ biết nằm im, nếu phản ứng cháu sẽ cắn mạnh hơn mà không chịu nhả ra, cháu đã cắn là phải bật máu mới chịu nhả ra”.

Khi 2 chiếc răng nanh của Hằng ngày càng dài ra, gia đình quyết định đưa bé đi nhổ 2 chiếc răng này. Giờ đã không ai gọi Hằng là “ma cà rồng” nữa. Tuy nhiên, những chứng bệnh quái lạ của em thì vẫn còn đó và vẫn hành hạ em mỗi ngày. Hoàn cảnh gia đình anh Dũng – chị Thúy vốn dĩ khó khăn cùng cực lại không có chỗ nương tựa nên mọi việc chạy chữa bệnh tật cho con rơi vào cảnh bất lực.

Ông Nguyễn Ngọc Lương, Chủ tịch UBND xã Cán Khê cho biết:

Gia đình anh Dũng rất khó khăn và bất hạnh. 2 vợ chồng thường xuyên ốm đau, lại còn cô con gái tật nguyền. Xã đã có những chính sách hỗ trợ, thăm hỏi động viên nhưng vì xã cũng đang thuộc diện khó khăn nên chỉ giúp đỡ được phần nào”.

Phó giáo sư, tiến sĩ Lê Trung Hải, Giám đốc Bệnh viện Quân y 103 cho biết:

Đây là những trường hợp rất hiếm gặp. Để tìm hiểu rõ nguyên nhân bệnh lý thì gia đình cần phải đưa em bé này đến các bệnh viện lớn để xét nghiệm. Từ đó mới kết luận được trong cơ thể em bé đó thiếu hay thừa chất gì hoặc có gen nào trội không. Ngoài cái bệnh lý còn có cả yếu tố về tinh thần, chẳng hạn như khi người ta ăn những thứ thịt sống đó họ không có cảm giác sợ hãi nên thấy đó là chuyện rất bình thường. Nó bình thường như chúng ta nấu chín tất cả thức ăn vậy”.

Loading...